Ta rợn gáy nghe vầng trăng đổ lệ
Xâm thực lên cái thể xác vô hồn
Lửa âm dương trầm tích đáy càn khôn
Hóa cuồng lãng vùi chôn không thương tiếc
Mưa thiên thạch như ngàn sao bất diệt
Cháy bừng lên trắng tuyệt cả thiên hà
Phút sống còn réo gọi quỷ Ta bà
Rớt xuống kinh một bài ca ớn lạnh
Ngấu cuộc đời ta xé ra từng khoảnh
Lấp địa cầu với những mảnh thương đau
Gió âm ti lạnh cóng cả da đầu
Nhập trần gian mười tám màu địa ngục
Nửa hồn ta tọa thiền hề thoát tục
Nửa trầm luân trong hấp lực vô hình
Ai réo lên với tiếng gọi ma tình
Bỗng lặng thinh giữa hành tinh khiếp rợn
Có phải em loài hồ ly biết giỡn
Ghì níu ta với đọn tóc ghê hồn
Trừng mắt ta với cặp mắt căm hờn
Nuốt chúng sinh bằng khúc đờn ý vị
Ai hãy uống chén thơ đầy máu tủy
Để tạt thành bài thủ vĩ chưa ngâm
Ai hãy nhìn trời khạc tuyết thành băng
Và rợn gáy nghe vầng trăng đổ lệ.
Phạm Kỳ Phong
No comments:
Post a Comment