2010-09-30

Phá Thiền Ca

Người con gái nét đẹp không phàm tục
Siết lòng ta giữa địa ngục trần gian
Đôi mắt em là ngọn lửa hoang tàn
Thiêu sống nhau dưới thiên đàng tội lỗi
Ta nhìn em với linh hồn chẳng nói
Để nghe từng hơi thở lạnh lùng dâng
Bờ môi em trở nên rất thiên thần
Mang từ bi vào thân ta: khách lạ
Đêm thục nữ trở về nơi bất tận
Đôi bàn tay ai phá tận thiên cung
Lửa âm dương từ trong cõi vô cùng
Xé toạc ra cả một vùng ánh sáng
Lọn tóc em là thiên hà phân tán
Xõa đam mê cuồng loạn cả thiên nhai
Trăng lưu huyết đêm vũ trụ đầu thai
Em biến dạng dưới hình hài ma nữ
Hoa lõa thể trên mảnh tình thiên sứ
Siết bờ môi hấp thụ lửa yêu đương
Ta với em đốt cháy cả vô thường
Nâng chén say giữa không chừng khoái lạc
Uống đi em để vùi trong ảo giác
Nữa đi em cho khao khát cuộn dâng
Xé đi em, xé hết mảnh da trần
Để thoát y cùng đôi thân thoát tục
Ta với em là âm dương đối cực
Hút vào nhau trong hấp lực vô biên
Em dã cuồng trong xác thể siêu nhiên
Ta phá tịnh bỏ thiền truy hoan lạc
                                                               KP

2 comments:

Anonymous said...

Đêm Đam Mê

Cuộn vào ta hỡi tình nhân ngà ngọc
Hai linh hồn quyện lại dưới đôi môi
Đêm yêu đương say lấy từng giọt mật
Uống đam mê trong bể ngọt cuộc đời

Anh hiện thực giữa bờ yêu tội lỗi
Cứu vớt ta siêu thoát bể trầm luân
Đêm huyễn hoặc thiên đường trong bóng tối
Vực nồng nàn sống dậy thuở đôi mươi

Cháy lên đi đốt thiêu môi ân ái
Lửa thiên đàng vừa chạm đáy nhân gian
Ta cùng anh trỗi khúc nhạc miên man
Từ phím nhớ bật lên nghìn hoang lạc

Đêm ! đêm nay xin dâng tình khao khát
Ghé thuyền yêu tìm trầm tích địa đàng
Vòng tay anh hóa bão mưa nắng gió
Siết đam mê tan chảy tiếng rên vàng

Thea

SKY said...

Woww Thea, your poem is "burning" me with each and every line of yours. I like it very much and I look forward to reading your other poems in here.

@-}--

Phong

Post a Comment