2011-09-06

Nghe Cô Đơn Vang Dư Âm

Đêm nay buồn như chưa bao giờ
Ta buồn lơ phơ trong vu vơ
Trời hỡi lòng rơi không nước mắt!
Mà rơi thành mực giữa lòng thơ


Mùa thu qua và mùa thu về
Thời gian dài hơn cơn hôn mê
Mắt ta là cả trời cô quạnh
Em như chim di trên sơn khê

Chiều lên chiều lên chiều lên vàng
Chiều thu càng sâu, buồn ta càng
Vạch nắng thèm mơ trời cổ xứ
Con chim cô đơn như ta đang 

Đêm nay sương bay về âm thầm
Đi trong hoang vu lòng sông gầm
Chiếc lá thu phơi sầu phảng phất
Ta nghe cô đơn vang dư âm


Cô đơn nhìn núi im như núi
Một lá vàng bay cũng đủ thu...

                   Phạm Kỳ Phong

4 comments:

LL said...

ua M3 da tinh, nhieu` nang si me^..tuong tu*...ma` cung biet buon huh ta..chuyen la co that hi hi hi ...

Thụy said...

"Trời hỡi lòng rơi không nước mắt!
Mà rơi thành mực giữa lòng thơ"

Sao Thea cũng từng có cảm giác như 2 câu này mà không gõ thành thơ như Sky được nhỉ! nhưng Sky có cảm giác 4 đoạn có âm hưởng giống hệt nhau mà đọc liên tục thì hơi lãng thơ đi không? Thea thì thấy vậy, dù có rất nhiều câu hay

Anonymous said...

Có lẽ vì giai điệu mới nên vậy hay sao Thea? Riêng Phong thì thấy khi đọc một bài thơ có âm luật bình thường mình cảm thấy mỗi câu trong bài thơ nghe rất đều. Khi Phong làm bài thơ này vần bằng nhiều hơn vần trắc,cảm giác như là những nỗi đau và cảm xúc của mình đang nằm trong những câu trắc ấy. Cảm ơn Thea ghé thăm :)

KP

Song Nhi said...

DƯ ÂM CÔ ĐƠN

Nổi cô đơn nào vang dư âm
Đêm nay tìm đến trong âm thầm
Hình như ngoài kia mưa đang khóc
Nhỏ xuống cuộc đời giọt thăng trầm

Thu này khác qúa những thu qua
Khi lá chẳng rơi lên thềm nhà
Chắc lá đợi chờ trăng thu lạnh
Như ta đợi chờ người phương xa .

Bao lần một mình giữa bóng chiều
Đưa tay nắm lấy sợi cô liêu
Níu kéo điều chi chốn hoang vắng
Cho nổi buồn đau chất thêm nhiều.

Người giờ lướt gió cánh Thiên Di
Trăm năm hẹn ước còn lại gì ?
Lãng đãng một mùi hương trầm lạ
Đưa tiễn cuộc tình vừa chết đi.

Dư âm cô đơn từ thẳm sâu
Trở về cho tim nặng trĩu sầu
Người đã quên lãng từ lâu lắm
Mình hoài thương nhớ bởi vì đâu ?

Song Nhi

Post a Comment