Ta chán rồi em thế cuộc này
Này em giữa cuộc đời khô khốc
Nghĩa tình như chén rượu quên say
Như trăng có lúc rồi trăng vỡ
Mả mẹ đời ta lắm lúc cay!
Như trăng có lúc rồi trăng vỡ
Mả mẹ đời ta lắm lúc cay!
Chào nhé niềm đau khô khát ơi
Đêm nay ta say quên nhà ngươi
Quên em đã hóa loài trăng dại
Làm khách tình vong giữa kiếp người
Ta ngán trò chơi của chúng sinh
Ta ngán trò chơi của chúng sinh
Ngàn đôi mắt láo lũ nhân tình
Trăm năm thà ngủ trong lòng đất
Tìm giấc bình yên để trốn mình
Thà chẳng nhìn nhau đỡ tủi thân
Xin thí cho ta bầu rượu độc
Mà đi diện kiến bọn vô thần!
KP
KP
2 comments:
Ai khảy Tỳ Bà trên bến sông
Bổng trầm réo rắt giữa mênh mông
Có theo làn gió sang phương Bắc
Hãy gửi giùm ta một tiếng lòng
Từ buổi Nguyệt Lầu vắng Trúc Mai
Trời Nam cánh nhạn bặt tin ai
Chung trà chén rượu vô tình lạnh
Sương giá âm thầm rớt buốt vai
Trăng uống cùng ta để biết say
Đêm nay trăng hỡi có mơ gì
Đời người đâu dể tìm tri kỷ
Giây phút tương phùng được mấy khi
Nemo
Nemo ơi, thơ hay quá. Mỗi đoạn đều rất sâu sắc. M3 thích lắm câu " Đời người đâu dễ tìm tri kỷ" đúng thật. Cảm ơn Nemo ghé chơi và viết thêm nhiều thơ hay nữa nhé Nemo.
KP
Post a Comment