Chẳng là sỏi đá cũng vô tri
Đời mở ra từng những bước đi
Khách dẫu sang ngang, thuyền dẫu đợi
Trăm năm cũng đủ một chu kỳ
Ta đã quên rồi thương nhớ ơi
Đón đưa chi nữa cánh chim trời
Em đi một cõi chiều vô tận
Nghe những rêu phong lạnh kiếp người
Ngày vẫn sầu, thơ chẳng vui
Ta về đò ngược, khách về xuôi
Nhớ nhau để chỉ còn đôi mắt
Nối tiếp mai sau trận khóc cười
KP
3 comments:
Bài thơ thật là hay, đầy tâm trạng, lâu lắm rồi mới thấy M3 post thơ lên đây ,mong đọc nhiều thơ của M3, chúc M3 luôn hạnh phúc nhé @}----
Nemo
"Em đi trong cõi chiều vô tận
Nghe những rêu phong lạnh kiếp người"
Hai câu thơ thật sầu lắng
Chúc M3 luôn vui :-)
BIẾT NGƯỜI ĐÃ QUÊN
Đã bao nhiêu chiều lòng dặn lòng
Tôi ơi đừng buồn nữa được không
Đừng thương , đừng nhớ nữa người ấy
Tình đã chết rồi cuối mùa đông
Đã hơn trăm bận tôi trách mình
Trông ngóng làm chi mãi bóng hình
Người giờ ngăn cách xa xôi lắm
Sao hoài nuôi mộng một chữ tình
Nhiều lần giữa đêm ngồi lặng im
Giận mình mềm yếu một trái tim
Nhớ thì không thể quên chẳng được
Nên sầu cô liêu cứ đến tìm
Do tôi dại khờ ...là tôi sai
Ấp ủ tháng ngày hương tình phai
Có còn gì đâu ngoài dư ảnh
Cùng những giọt buồn đầy đắng cay.
Chờ gì khi người chẳng trở về
Bởi chốn phố thị đang mãi mê
Đắm say sắc thắm bên hoa mới
Quên lãng lâu rồi mối tình quê.
Song Nhi
Post a Comment