2010-10-07

Xin Em


Cứ muốn đổ thừa cho giọt nắng
Đã làm môi mắt của em xinh
Người quăng hơi thở vào ta thế
Lạnh cả hồn ai đến giật mình!

Hồn đã chiều nay vội bỏ thiền
Khi mùi con gái thoát hương tiên
Toàn thân là cánh hoa pha độc
Cám dỗ đời ta rất tự nhiên

Hãy ngã vào ta nàng cỏ đá
Và cùng nhau nói chuyện yêu đương
Làn da em đó thơm sao lạ
Phảng phất đời trai một thoáng hương

Hãy chạm vào nhau đừng ái ngại
Để từng hơi thở rát lên da
Để môi với tóc nằm quằn quại
Để lửa tình yêu đốt cháy ta

Xin em hãy giết hồn ta chút
Để đẫm trần gian một chén trăng
Để cháy đêm nay ngàn rạo rực
Bằng đôi mắt ấy lạnh như băng

Trời ơi! Từng nét tô lên nét
Giết chết hồn nhân dưới mắt nhân!
                                                               Phạm Kỳ Phong




2 comments:

Anonymous said...

Rất hay!

Anonymous said...

Tình khuấy lòng ta động giấc thiền
Cuồng quay sóng ái một đêm tiên
Môi trăng áo lụa làn da ngọc
Hương thoát thai từ cổ tích duyên

Hãy say chén ái, chuốc men ân
Dìm chết vào đêm bóng nguyệt trần
Bờ gió tóc mây hương cỏ đá
Làn môi gờn gợn nét trăng tân

Hãy ngã vào nhau đừng ngần ngại
Nghe từng niềm nhớ dậy lên da
Trăm đợt thủy triều bừng nhựa sống
Cháy lên từng mảnh thạch thiên hà

Hãy một lần thôi một lần thôi
Tìm nhau trong sóng mắt lả lơi


Thea

Post a Comment