Đêm nay trăng sáng ngọc về đông
Mây của thời gian ,gió của sông
Lấp kín ba ngàn trong một chớm
Hoa dung rờn rợn giữa A phòng
Tận cuối phương trời sao thốt lạnh
Đừng lên! Ngoài kia hoang vu rồi
Đừng ca! vào xuân bờ mi tạnh
Giang hồ son phấn cợt tinh khôi
Gót đỏ em không làn bụi mỏng
Nghiêng người tay khách trút hào hoa
Từng lâu ai kẻ đùa châu ngọc
Khuya lắm rồi em có nhớ nhà ?
Về đâu ta hỡi không lời hẹn
Đã sớm là mây của hải hồ
Đã sớm là trăng bờ vực thẳm
Qua đèo xin xóa hết bơ vơ
Đêm nay nguyệt nở trời xa hút
Hoàng hôn ta nghe xanh độ nào
Một chén vội vàng quên tĩnh mịch
Nửa đời sương gió thoáng chiêm bao…
MLP
No comments:
Post a Comment