Từ thưở áo em đọng trái đào
Ta từng nguy ngập giữa chiêm bao
Ngoài kia nhan sắc hay trăng vỡ
Rụng cuối chân trời vạn mảnh sao
Ngày áo hoa cà em tím lắm
Lòng ta còn tím lấp mùa hoa
Tưởng em không thể là ai được
Đâu biết cây suôn mấy nhánh tà
Thấy con chim nhỏ đang chuyền cây
Ta tưởng rằng chim chưa biết bay
Chỉ một lần thôi chim vỗ cánh
Là thôi trời đất cũng cuồng quay
Cho đến năm năm áo tím cà
Trái đào vẫn đọng tím ngày xưa
Con chim vẫn líu lo như bé
Ta biết sao hoàng hôn đổ mưa
Cho đến mười năm áo tím qua
Mười năm thương nhớ đắng giang hồ
Đêm nay chưa chắc màu trăng bạch
Thương quá mười năm nhốt dại khờ
Đùa với tóc xanh màu áo tím
Qua đò ai tưởng nỗi hoang vu
Mới hay sóng bạc là xao xuyến
Cay nát lòng ta nát trái đào
Ngày ấy lên non là khỏi tội
Mà sao cầm phấn gõ tim em
Mà sao viết những ưu phiền nhỉ
Viết dễ mà sao xóa chẳng quen
Thôi nhé! Mười năm trời xám mặt
Nghiêng đầu cuời với ánh trăng khuya
Từng trang sách nát ai ngồi khóc
Sợ nỗi trăng đi chẳng lối về
Em! Mắt xanh màu ngọc thủy tinh
Mà ta từng biết kẻ vong tình
Ta say để mãi đêm trinh bạch
Để thấm thương đau với bất bình
Mười năm ta đợi ánh trăng rằm
Giờ đợi mười năm nữa đó em
Chờ mãi có khi thành đá mất
Ngàn năm ôi chỉ dấu chân chim!
Dù chẳng bao giờ ta muốn hận
Bước đi như vỡ đá bên thềm
Mai sau nếu chẳng còn mai nữa
Ta vẫn như hồi mới gặp em
Em nhé ngày sau còn gặp mặt
Mời nhau vài chén nghĩa nhân chơi
Thương em trái nụ ngày xưa mất
Ta uống cho vui nói muộn rồi...
MLP
No comments:
Post a Comment